Please reload

Recent Posts

Hình tượng giáo sư qua Socrates

February 13, 2018

1/1
Please reload

Featured Posts

Một năm nhìn lại 2018

December 20, 2018

Thắm thoát mà đã đến cuối tháng 12, kết thúc một năm làm việc. Năm nay là một trong những năm bận rộn nhất của tôi, nhưng cũng là năm nhiều vui buồn. Vui là làm được nhiều việc bên nhà. Buồn là năm nay không có "grant" nào được tài trợ, có lẽ người ta nghĩ [sai] rằng lab tôi đã có đủ tài trợ?! Nhưng thôi, có hay không có tài trợ thì mình vẫn giúp được nhiều người, và như vậy là vui rồi.

 

Tính ra, năm nay lab và thành viên trong lab lãnh được nhiều giải thưởng. Phương Thảo được giải thưởng danh giá nhất TJ Martin của ANZBMS, 1 giải của Pan Asian Biomedical Science. Nhóm VOS được 2 giải thưởng xuất sắc trong Hội nghị Nội tiết Quốc tế SICEM (Seoul), 2 giải thưởng trong Hội nghị Loãng xương Châu Á Thái Bình Dương ở Hồng Kông, và 1 giải của Pan Asian Biomedical Science. Cá nhân tôi được huân chương Exceptional Research của UTS, và được trúng cử Fellow của American Society for Bone and Mineral Research.

 

Điểm lại những ngày tháng qua ...

 

Tháng 3: Garvan Fracture Risk Calculator tròn 10 tuổi.

 

Mười năm trước ngày này, chúng tôi triển khai một mô hình tiên lượng gãy xương có tên là "Garvan Fracture Risk Calculator". Đây là một trong những phát triển quan trọng trong chuyên ngành loãng xương, vì nó thay đổi cách đánh giá về loãng xương từ một yếu tố (như mật độ xương) sang cách đánh giá đa yếu tố, và dùng mô hình thay vì dùng ý kiến cá nhân theo truyền thống "yes/no". Tôi gọi đó là "Personalized Risk Assessment". Đến nay thì mô hình này đã tròn 10 tuổi, và chúng tôi có một buổi kỉ niệm nho nhỏ.

 

Tháng 4: Cao Lãnh

 

Đây là lần thứ hai tôi quay lại Đồng Tháp và có dịp giảng ở đây 3 ngày (14/4 đến 16/4) về phương pháp nghiên cứu khoa học. Có hơn 100 bạn trong và ngoài Trường ĐH Đồng Tháp tham dự hăng say. Rất vui (và cảm động) khi biết rằng đợt ghé Đồng Tháp vào năm 2014 có một hiệu quả quan trọng là tạo nguồn cảm hứng cho nghiên cứu khoa học và tăng "sản lượng" công bố khoa học ngay sau đó và được duy trì cho đến nay. Hi vọng qua chương trình workshop này sẽ nâng cao năng lực cho giảng viên hơn nữa.

 

 Chụp hình lưu niệm cùng các bạn ở Đại học Đồng Tháp 

 Trong một quán ven cầu nối liền Đồng Tháp và Long Xuyên do Úc tài trợ. 

 

Seoul 14/2018

 

Sau Đồng Tháp, tôi đi giảng trong Hội nghị Nội tiết Seoul 2018 (SICEM). Tôi giảng về “Personalized fracture risk assessment: state of the art and room for improvement”.

 

Năm nay, SICEM thu hút đến 1600 người từ nhiều quốc gia Á châu. Có vẻ như Đại Hàn muốn thay thế Nhật làm “chủ xị” trong vùng nên họ mời và cho grant nhiều nước nghèo đến tham dự. Những nước này bao gồm Miến Điện, Mông Cổ, Kampuchea, và Việt Nam. Biết chừng nào Việt Nam mình đủ thực lực để chuyển cán cân làm “chủ xị” trong vùng. Việc đầu tiên để chuyển cán cân là nghiên cứu khoa học thật và chuyên sâu, và giỏi tiếng Anh.

 

 Dạ tiệc SICEM 

 

Tôi trở thành ‘thượng khách’ của Korea Women's Health and Osteoporosis Foundation (KWHOF). Số là KWHOF kỉ niệm 10 năm ngày thành lập, nên họ tổ chức buổi dạ tiệc cho các nhân vật trong chánh phủ Hàn Quốc và hội loãng xương. Họ làm rất trịnh trọng và bài bản. Họ mời tôi phát biểu ngắn về loãng xương. Vui nhất là trước khi vào họp, các giáo sư ở đây oang oang chửi chánh phủ, nhưng khi người đại diện bộ trưởng bước vào thì ai cũng im lặng ra hiệu đừng nói. Rất Á châu!

 Làm "thượng khách" của Korea Women's Health and Osteoporosis Foundation

 

Chiều 23/4 xong hội nghị Sicem 2018, tôi có dịp đến Asan Medical Center để nói chuyện với một nhóm du học sinh VN đang theo học ở đây. Tôi nói về 4 giai đoạn để đạt được đẳng cấp độc lập trong nghiên cứu khoa học. Đó là (1) tạo cho mình một lãnh địa, (2) trao dồi tố chất độc lập, (3) rèn luyện kĩ năng lãnh đạo, và (4) tìm tài trợ cho nghiên cứu. Mỗi một bước đi đòi hỏi nhiều trải nghiệm mà có lẽ chỉ người mình mới chia xẻ với nhau mà thôi. 

Trong cái khán phòng nho nhỏ và ấm cúng với vài chục đồng hương phần lớn là mới gặp lần đầu nhưng đã biết nhau từ lâu. Tôi có nhiều bạn đọc và “học trò từ xa” ở Hàn Quốc. Tháng nào cũng nhận vài email của các em nghiên cứu sinh cảm ơn vì đã công bố được bài báo qua đọc sách hay nghe tôi giảng trên youtube. Thành ra, đây là dịp tuyệt vời để “diện kiến” với những người bạn và trò virtual. Tôi rất cảm kích khi biết có vài em phải đi cả 30 km (từ tỉnh) đến Seoul để nghe tôi chia xẻ những kinh nghiệm và trải nghiệm của một đồng hương tiêu biểu là tôi. 

 

 Gặp các em sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc 

 

Tháng 5: Hồng Kông

 

11/5: Dự buổi khai mạc Hội nghị loãng xương Châu Á Thái Bình Dương lần thứ IV tại Hong Kong. Giáo sư Timofhy Kwok kai mạc và chào đón khách. Giáo sư hiệu trưởng Đại học Hồng Kông (quên tên) khai mạc hội nghị và chào đón khách. Bài nói đầu tiên là về chủ đề osteoimmunology, rất thời sự tính. Tôi giảng 1 bài trong hội nghị này, và nhóm VOS có 3 bài được chọn để trình bày; trong đó, hai bài chiếm giải thưởng xuất sắc.

 

Tôi đã bàn và thay mặt Hội loãng xương giơ tay đăng cai tổ chức Hội nghị APBMR lần thứ VI (2022) ở Việt Nam. Hội nghị lần thứ V sẽ làm ở Thái Lan, nhưng họ chưa chắc vì tình hình chính trị bên đó còn có vài rắc rối. Nếu Thái Lan không làm được tôi sẽ thuyết phục họ làm ở Việt Nam. Vấn đề là từ nay đến đó mình phải xây dựng năng lực khoa học cho thật tốt.

 

 Bs Đoàn Công Minh chiếm giải thưởng nghiên cứu xuất sắc 

 

16/5: Tôi bay từ Hồng Kông về Hà Nội và nói chuyện trong một hội thảo về nghiên cứu khoa học của Trường Đại học Luật Hà Nội. Tôi nói 2 bài trong buổi toạ đàm. Bài thứ nhất tôi nói về những lí do công bố khoa học, công bố ở đâu, và tình hình tập san dỏm. Tôi cũng nói về một sứ mệnh chung của đại học là “knowledge generation” mà có lẽ nhiều người không nhận ra mối liên quan đến nghiên cứu khoa học. Bài thứ hai là nghiên cứu định lượng trong luật học, và những vấn đề liên quan đến câu hỏi nghiên cứu, chọn đề tài nghiên cứu, cách tiếp cận câu hỏi nghiên cứu, v.v. Qua 2 vụ án nổi tiếng ở Anh và Hà Lan tôi cũng nói tại sao luật sư và quan toà cần phải hiểu xác suất để tránh gây oan khiên cho nạn nhân.

 

Tôi đề nghị phải làm từ căn bản, và trước mắt phải làm ngay:

(a) Xây dựng năng lực khoa học qua các nhóm nghiên cứu như ĐH Tôn Đức Thắng.

(b) Xây dựng văn hoá khoa học qua các journal club và workshop về phương pháp nghiên cứu.

(c) Lập quĩ cho các “seeding grant” để hỗ trợ các nhà nghiên cứu có dữ liệu để xin tài trợ lớn hơn.

(d) Lập hội đồng đạo đức khoa học.

(e) Tập huấn phương pháp viết bài báo khoa học.

 

 

25/5: Tôi được mời giảng trong một hội thảo về loãng xương ở Singapore. Hội nghị bàn về chiến lược giảm gánh nặng gãy xương, nhất là gãy cổ xương đùi, ở các nước trong vùng Châu Á — Thái Bình Dương. Mỗi nước có 15 phút để trình bày. Tôi trình bày phần bên Úc, sau đó thay mặt các bạn bên nhà nói thêm một bài về tình hình ở VN. Bài nói cho VN là khó nhất. Khó là vì nghe các đồng nghiệp từ mấy “nước giàu” như Đại Hàn, Tân Gia Ba, Đài Loan, Hong Kong, Mã Lai, Thái Lan, Phi Luật Tân nói về cơ sở vật chất của họ, tôi thấy VN mình kém hơn các nước kia; mình chỉ khá hơn ... Phi Luật Tân.

 Chụp hình lưu niệm với các bạn Singapore 

 

Vấn đề nan giải đặt ra là mình phải nói cái gì để khỏi bẽ mặt. VN là nước 92 triệu dân, và dân chúng đâu phải “tối dạ”, chẳng lẽ mình thua họ. Mà, trong thực tế mình thua thật. Nghĩ một hồi cũng tìm ra những “điểm sáng” để nói. Những điểm sáng đó là:

(a) tuy VN nghèo nhưng tuổi thọ khá cao (78 ở nữ và 75 ở nam), cao hơn những nước có nền kinh tế khá hơn hoặc bằng VN;

(b) so với các nước khác, VN là nước có nhiều nghiên cứu về loãng xương nhất, và số bài báo trên các tập san “top” trong chuyên ngành cao hơn cả Tân Gia Ba và Hong Kong và bỏ xa các nước ASEAN khác; tôi nói rằng “Vietnam is one of the most or the most active country in Southeast Asia in bone research”;

(c) vì có nghiên cứu khoa học, nên VN có dữ liệu nghiêm chỉnh về prevalence, risk factors, chi phí, v.v.